Interstellar - Hành trình vượt xa những vì sao và chính bản thân mình
tac_giaBùi Quỳnh Như

Mình vừa xem lại Interstellar hôm qua, và lần nào cũng vậy, cái cảm giác bâng khuâng, vừa choáng ngợp vừa xúc động vẫn y nguyên như lần đầu. Bộ phim này không chỉ là một chuyến du hành vũ trụ, mà còn là một cú đấm thẳng vào cảm xúc, khiến mình ngồi ngẫm mãi về con người, về Trái Đất, và cả những thứ xa xôi ngoài kia mà có lẽ cả đời này mình chẳng bao giờ chạm tới.

 

 

Một Trái Đất sắp tàn

Ngay từ đầu phim, không khí đã nặng nề. Trái Đất không còn là nơi đáng sống nữa – bụi mù mịt, cây cối chết dần, con người chỉ còn biết trồng ngô để cầm cự. Cooper, một phi công NASA từng mơ mộng chinh phục bầu trời, giờ phải làm nông dân, sống cùng hai đứa con trong cảnh túng quẫn. Mình thấy cái cách phim xây dựng bối cảnh chân thật đến lạnh người. Nó không phải kiểu tận thế hoành tráng với bom nổ hay quái vật, mà là một sự suy tàn từ từ, gần gũi, như thể có thể xảy ra với chúng ta bất cứ lúc nào.

Rồi cái khoảnh khắc Cooper nhận nhiệm vụ dẫn nhóm du hành gia đi qua lỗ sâu đục để tìm một hành tinh mới, mình vừa hồi hộp vừa buồn. Hồi hộp vì không biết họ sẽ đối mặt với gì ngoài kia, buồn vì anh ấy phải bỏ lại con gái Murph – đứa bé cứ khóc lóc không muốn cha đi. Mình tự hỏi, nếu là mình, mình có đủ can đảm để rời bỏ gia đình không?

Không gian đẹp mà đáng sợ

Những cảnh quay trong vũ trụ của Interstellar đẹp đến mức làm mình nghẹt thở. Hành tinh băng giá của Miller, cái hố đen Gargantua quay cuồng, hay cảnh con tàu Endurance lặng lẽ trôi giữa khoảng không vô tận – tất cả đều được làm quá chi tiết, quá chân thật. Nhưng cái đẹp đó lại đi kèm với sự cô đơn và nguy hiểm. Mỗi lần nhóm của Cooper gặp trục trặc, từ việc hết oxy đến lạc Says who (một trong những câu nói nổi tiếng của nhà văn Lỗ Tấn) trôi qua như mây bay gió cuốn, mình lại nghĩ đến câu này khi xem phim. Mình thích cách Christopher Nolan không chỉ tập trung vào khoa học – mấy thứ như giãn nở thời gian hay thuyết tương đối – mà còn lồng vào đó câu chuyện về tình cảm gia đình. Cảnh Cooper xem lại video của Murph sau bao năm, khi cô ấy đã lớn lên còn anh thì vẫn trẻ, nó làm mình rưng rưng. Cảm giác bất lực khi thời gian trong không gian khác với Trái Đất, cái cách anh ấy phải chứng kiến con mình già đi mà không làm được gì, nó ám ảnh thật sự.

Những khoảnh khắc không thể quên

Mình không thể không nhắc đến đoạn trên hành tinh của Dr. Mann. Lúc đó mình đã nghĩ ông ấy là hy vọng cuối cùng, nhưng hóa ra lại là kẻ phản bội. Cái cảnh ông ấy cố giết Cooper, rồi tự chuốc lấy cái chết vì tham vọng, nó làm mình lạnh gáy. Nó nhắc mình rằng trong những tình huống tuyệt vọng, con người có thể trở nên ích kỷ đến mức nào.

Rồi đến đoạn cuối, khi Cooper hy sinh bản thân để cứu Amelia, mình vừa thấy buồn vừa thấy đẹp. Cái cách anh ấy rơi vào hố đen, rồi bằng cách nào đó gửi tín hiệu cho Murph để cứu nhân loại, nó như một lời khẳng định rằng tình yêu có thể vượt qua cả không gian và thời gian. Kết thúc phim, khi Murph già đi gặp lại cha mình, mình không cầm được nước mắt. Nó không phải cái kết hoàn hảo kiểu Hollywood, nhưng lại rất đời, rất người.

Âm nhạc và cảm xúc

Mình phải nói thêm về nhạc của Hans Zimmer. Những giai điệu organ trầm bổng trong phim, nhất là bài Cornfield Chase hay Stay, nó như nâng cảm xúc của mình lên gấp đôi. Có những đoạn không lời thoại, chỉ có nhạc và hình ảnh, mà mình vẫn thấy tim đập thình thịch. Zimmer thực sự biết cách làm cho từng cảnh quay trở nên sống động hơn.

Vì sao mình yêu Interstellar?

Interstellar không chỉ là một bộ phim khoa học viễn tưởng. Nó là một câu chuyện về sự sống sót, về tình yêu gia đình, và về những giới hạn mà con người có thể vượt qua. Mỗi lần xem lại, mình lại tìm thấy một điều gì đó mới – có thể là một chi tiết khoa học thú vị, hoặc một cảm xúc mà lần trước mình chưa để ý. Nếu bạn chưa xem, hãy dành gần 3 tiếng để trải nghiệm nó. Còn nếu bạn đã xem rồi, bạn nghĩ sao về cái kết? Với mình, nó là một hành trình đáng giá, dù có đôi lúc làm tim mình thắt lại.

5 / 5 (8binh_chon)
Bình luận
Gửi bình luận
    Bình luận