Đường về nhà (2002) – Bộ phim nhỏ mà chạm đến trái tim
tac_giaBùi Quỳnh Như

Mình vừa xem lại "Đường về nhà" (The Way Home) – bộ phim Hàn Quốc ra mắt năm 2002 do đạo diễn Lee Jeong-hyang thực hiện. Thú thật, đây không phải lần đầu mình xem, nhưng lần nào cũng để lại trong lòng một cảm giác ấm áp xen lẫn xót xa. Phim không dài dòng, không drama ầm ĩ, chỉ là câu chuyện giản dị về tình bà cháu, mà sao lại lấy đi của mình nhiều nước mắt đến vậy. Nếu bạn đang tìm một bộ phim nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, thì đây chắc chắn là lựa chọn đáng để thử.

 

Phim kể về Sang-woo (Yoo Seung-ho), cậu bé 7 tuổi sống ở Seoul cùng mẹ. Vì hoàn cảnh khó khăn, mẹ cậu gửi cậu về quê sống tạm với bà ngoại (Kim Eul-boon) – một người bà già nua, câm lặng, sống đơn độc trong căn nhà tồi tàn ở vùng núi. Sang-woo, vốn quen với cuộc sống thành thị đầy đủ, bị sốc khi đối diện với sự thiếu thốn ở đây: không điện, không nước máy, chẳng có gà rán hay pin cho máy chơi game. Ban đầu, cậu tỏ ra khó chịu, hỗn hào, thậm chí khinh thường bà. Cậu ném dép bà đi, đập bô vỡ tan, lấy trộm trâm của bà để bán… Nhìn những cảnh đó, mình vừa giận vừa thương – giận vì sự vô lễ của Sang-woo, nhưng thương vì cậu bé thực ra chỉ là đứa trẻ thiếu tình thương, lớn lên trong hoàn cảnh không trọn vẹn.

Nhưng điều làm mình cảm động nhất chính là bà ngoại. Bà không nói được, chỉ lặng lẽ chăm sóc cháu bằng tất cả tình yêu vô điều kiện. Khi Sang-woo đòi gà rán, bà lặng lẽ đi bộ cả chặng đường dài để đổi lấy con gà, rồi luộc cho cháu ăn – dù cậu bé không thèm đụng đến. Khi cậu làm sai, bà không trách, chỉ kiên nhẫn sửa chữa. Chính sự bao dung ấy dần dần làm trái tim nghịch ngợm của Sang-woo tan chảy. Đỉnh điểm là cảnh cuối, khi mẹ đến đón cậu về, Sang-woo để lại cho bà tập giấy với những nét vẽ ngây ngô: “Bà nhớ cháu”, “Bà bị ốm rồi”. Cậu còn dặn: “Khi nào bà ốm, gửi tờ giấy trắng cho cháu, cháu sẽ về.” Xem đến đây, mình không cầm được nước mắt – một đứa trẻ từng ích kỷ giờ đã biết yêu thương, biết trân quý bà.

Hình ảnh trong phim cũng là một điểm cộng lớn. Những cảnh quay ở làng quê Youngdong, tỉnh Bắc Chuncheong, đẹp bình dị mà ám ảnh: căn nhà gỗ cũ kỹ, con đường mòn quanh co, ánh nắng chiếu qua tán cây. Tất cả tạo nên một không gian vừa gần gũi vừa xa xăm, như chính con đường về nhà trong lòng mỗi người. Diễn xuất của Yoo Seung-ho (lúc đó mới 8 tuổi) và bà Kim Eul-boon (một người dân làng thật) tự nhiên đến mức mình quên mất họ đang diễn. Đặc biệt, bà Kim Eul-boon, dù không lời thoại, lại truyền tải được cả một trời yêu thương qua ánh mắt và cử chỉ.

"Đường về nhà" không chỉ là phim về tình bà cháu, mà còn là hành trình trưởng thành của Sang-woo – từ một cậu bé ngang bướng thành người biết cảm thông. Với mình, đây là lời nhắc nhở rằng tình thân đôi khi không cần lời nói, chỉ cần hành động và trái tim là đủ. Nếu bạn chưa xem, hãy thử nhé – một bộ phim nhỏ mà chứa đựng cả thế giới cảm xúc.
3.2 / 5 (10binh_chon)
Bình luận
Gửi bình luận
    Bình luận