The Last 10 Years – Bộ phim Nhật làm mình khóc cạn nước mắt
tac_giaBùi Quỳnh Như
Hôm qua mình tình cờ xem "The Last 10 Years" (Yomei 10 Nen), một bộ phim Nhật ra mắt năm 2022, chuyển thể từ tiểu thuyết của Kosaka Ruka. Ban đầu mình chỉ định bật lên cho khuây khỏa, ai ngờ ngồi xem một mạch đến cuối, mắt thì nhòe đi mà lòng lại ấm áp lạ thường. Phim kể về một cô gái chỉ còn 10 năm để sống và hành trình cô ấy chọn cách đối diện với số phận. Không ồn ào, không kịch tính, vậy mà nó cứ len lỏi vào lòng mình, để lại bao cảm xúc lẫn lộn.

 

Phim xoay quanh Takabayashi Matsuri (Komatsu Nana), một cô gái 20 tuổi phát hiện mình mắc bệnh hiểm nghèo không thể chữa khỏi, với thời gian sống còn lại chỉ 10 năm. Cô quyết định không yêu ai, không để bản thân gắn bó với bất kỳ ai để tránh làm tổn thương người khác khi ra đi. Nhưng rồi cô gặp Manabe Kazuto (Sakaguchi Kentaro) tại buổi họp lớp, một chàng trai từng sống khép kín vì quá khứ đau buồn. Hai người, như hai mảnh ghép lạc lõng, dần tìm thấy nhau, yêu nhau, và cùng nhau đối diện với những ngày tháng còn lại của Matsuri.

Điều làm mình ấn tượng nhất là cách phim khắc họa sự sống và cái chết. Matsuri không phải kiểu nhân vật bi lụy, cô ấy mạnh mẽ, lạc quan, nhưng cũng rất thật – có lúc tuyệt vọng, có lúc giận dữ. Cảnh cô ngồi viết danh sách "những điều muốn làm trước khi chết" – như đi ngắm hoa anh đào, ăn bánh mochi – làm mình vừa cười vừa rưng rưng. Còn Kazuto, anh không phải "bạch mã hoàng tử" hoàn hảo, mà là một người bình thường, vụng về trong tình yêu, nhưng sẵn sàng ở bên Matsuri đến phút cuối. Cái cách anh nắm tay cô, lặng lẽ khóc khi cô ngủ, làm mình cảm nhận được tình yêu sâu sắc đến nhói lòng.

Hình ảnh trong phim đẹp một cách giản dị mà ám ảnh. Những cảnh hoa anh đào rơi, con đường quê yên bình, hay ánh sáng nhạt xuyên qua cửa sổ bệnh viện – tất cả đều mang cảm giác vừa mong manh vừa quý giá, như chính cuộc đời Matsuri. Diễn xuất của Komatsu Nana thì khỏi chê, từng ánh mắt, nụ cười của cô ấy đều toát lên sự sống động xen lẫn nỗi buồn. Sakaguchi Kentaro cũng rất hợp vai Kazuto, vừa ấm áp vừa đau đớn, đặc biệt ở đoạn cuối khi anh đứng nhìn Matsuri rời xa mãi mãi.

Nhạc phim cũng là một điểm sáng. Bài "Yomei 10 Nen" của RADWIMPS nhẹ nhàng mà day dứt, nghe xong là muốn bật lại ngay để thấm thêm cảm xúc. Có đoạn Matsuri nói: "Tôi không muốn chết, nhưng nếu phải chết, tôi muốn sống thật trọn vẹn 10 năm này." Câu nói đó như đâm thẳng vào tim mình, làm mình tự hỏi: Nếu chỉ còn 10 năm, mình sẽ làm gì?

Phim không hoàn hảo, đôi chỗ节奏 (nhịp độ) hơi chậm, nhưng cái kết thì đẹp đến nao lòng – không phải "happy ending" kiểu cổ tích, mà là sự thanh thản, chấp nhận. "The Last 10 Years" nhắc mình rằng cuộc sống ngắn ngủi, nhưng chỉ cần sống hết mình, mọi khoảnh khắc đều đáng giá. Nếu bạn muốn xem một bộ phim vừa buồn vừa đẹp, vừa đau vừa ấm, hãy thử nhé – nhưng nhớ chuẩn bị khăn giấy đấy!

5 / 5 (7binh_chon)
Bình luận
Gửi bình luận
    Bình luận